LỊCH ÂM DƯƠNG

MƯỜI ĐIỀU TÂM NIỆM

1. Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh tật, vì không bệnh tật thì dục vọng dễ sanh.
2. Ở đời đừng cầu không khó khăn, vì không khó khăn thì kiêu sa nổi dậy.
3. Cứu xét tâm tánh đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc sở học không thấu kiệt.
4. Sự nghiệp đừng cầu không bị trở ngại, vì không trở ngại thì chí nguyện không kiên cường.
5. Làm việc đừng mong dễ thành, vì việc dễ thành thì lòng thị thường kiêu ngạo.
6. Giao tiếp đừng cầu lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa.
7. Với người đừng mong tất cả đều thuận theo ý mình, vì được thuận theo ý mình thì lòng tất tự kiêu.
8. Thi ân đừng cầu đền đáp, vì cầu đền đáp là thi ân mà có ý có mưu đồ.
9. Thấy lợi đừng nhúng vào, vì nhúng vào thì hắc ám tâm trí.
10. Oan ức không cần biện bạch, vì biện bạch là hèn nhát mà oán thù càng tăng thêm.
Bởi vậy, Phật đã thiết lập chánh pháp lấy bệnh khổ làm thuốc thần, lấy hoạn nạn làm thành công, lấy gai góc làm giải thoát, lấy ma quân làm đạo bạn, lấy khó khăn làm sự tác thành, lấy bạn tệ bạc làm người giúp đỡ, lấy kẻ chống nghịch làm người giao du, coi thi ân như đôi dép, lấy sự xả lợi làm vinh hoa, lấy oan ức làm đà tiến thân. Do đó, ở trong trở ngại mà vượt qua tất cả, ngược lại cầu dễ dàng thì bị khúc mắc. Đức Thế Tôn được giác ngộ ngay trong mọi sự trở ngại. Ương quật hành hung. Ngày nay, những người học Đạo, trước hết không dấn mình vào sự trở ngại nên khi trở ngại xáp tới thì không thể nào đối phó. Chánh pháp chí thượng vì vậy mất cả, đáng tiếc đáng hận biết ngần nào ?
Trích: Luận Bảo Vương Tam Muội

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Vu Mai Phuong)
  • (vumaip)

Điều tra ý kiến

Quan điểm của bạn trước tình trạng học sinh hư?
Xử phạt nặng
Nhắc nhở rồi thôi
"Kệ"
Tìm biện pháp giáo dục

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv Videoplayback.flv Video_13cailuongEnglish.flv Xuan_20151.swf Kim_loan_chuc_tet.swf CUUNON_CHUC_TET.swf Images_3.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Nho_mua_thu_ha_noi.swf R.jpg Dem_qua_nho_ban1.swf Xin_cam_on.swf Thien_nguyen_viole.swf DSC010541.jpg 051.swf Chuc_mung_832013.swf EmoiHN_PHO.swf Pm1_500.jpg KimLoan_chuc_tet.swf

    Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    LỜI VÀNG Ý NGỌC

    Sắp xếp dữ liệu

    Kiểu so sánh độc đáo

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Trần Quốc Thường (trang riêng)
    Ngày gửi: 14h:48' 29-12-2011
    Dung lượng: 29.5 KB
    Số lượt tải: 72
    Số lượt thích: 0 người
    KIỂU SO SÁNH ĐỘC ĐÁO
    Trần Quốc Thường
          Trong thơ nhạc xưa nay các nghệ sĩ thường lấy vẻ đẹp thiên nhiên làm chuẩn mực cho mọi vẻ đẹp của con người ( khuôn trăng, nét ngài,… cao như núi, dài như sông). Những cũng có những nhà thơ, nhạc sĩ nổi tiếng tài hoa đã đưa ra một tiêu chuẩn khác, ngược lại với quan điểm truyền thống. Theo họ con người là hoa của đất, con người mới là đẹp nhất. Con người mới là chuẩn mực cho mọi vẻ đẹp trên thế gian này. Đây là ý nghĩa nhân bản độc đáo của mĩ học theo quan niệm của các nghệ sĩ. Ta thử xem một số thí dụ.
    1.  Vương Bình thời Đường rất đẹp trai, mỗi lần ông ra dạo phố, đàn bà con gái thường chạy theo xem và tặng hoa. Mọi người  trầm trồ khen ngợi, họ kháo nhau: Nói Vương Bình đẹp như hoa sen là không đúng. Mà phải nói hoa sen đẹp như Vương Bình.
    2.  Cao Bá Quát trong bài thơ Vịnh Tây Hồ có viết:
    Tây Hồ chân cá thị Tây Thi.
            Chàng thi sĩ họ Cao ca ngợi Hồ Tây đẹp, đẹp như nàng Tây Thi vậy. Với Cao Bá Quát thì Tây Thi là sự hoàn mĩ của tạo hoá.
    3.  Nguyễn Trãi trong Côn Sơn ca lại so sánh tiếng suối nơi ông ẩn dật tựa như tiếng đàn cầm:
    Côn Sơn có suối nước trong
    Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.
    4.  Nguyễn Du ca ngợi, cực tả nàng Thuý Kiều, hoa lá cũng phải hờn ghen trước sắc đẹp của nàng:
    Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh.
    ( Truyện Kiều)
    5.  Tiến sĩ Hoàng Trừng (đậu Hoàng Giáp năm 1499) quê Nhân Thọ, tổng Yên Hồ, phủ La Sơn  là cháu ngoại Thái học sinh Nguyễn Biểu, tác giả Nghĩa sĩ truyện. Ông nổi tiếng văn hay chữ tốt. Đất kinh kì đến nay vẫn còn lưu câu: Bánh dẻo như văn Hoàng Trừng để ngợi ca.
    6. Hồ chủ tịch của chúng ta so sánh tiếng suối ở núi rừng Việt Bắc trong kháng chiến chống thực dân Pháp với tiếng hát của con người:
                                       Tiếng suối trong như tiếng hát xa.
                                                               ( Cảnh khuya)
    7.      Theo thi sĩ Xuân Diệu con người hồng hào mơn mởn giữa tuổi yêu đương là đẹp nhất.  Ông có 2 hình ảnh so sánh thật sáng tạo. Nhà thơ lấy hàng mi, cặp môi thiếu nữ làm đối tượng so sánh:
    “Và này đây ánh sáng chớp hàng mi”
    “Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”,
                                                                                ( Vội vàng)
    Đặc biệt với lối so sánh mang đẳng cấp vũ trụ, Xuân Diệu ca ngợi trái đất của chúng ta thật đẹp nhưng cũng đầy đau thương:
    Trái đất ba phần tư nước mắt,
    Đi như giọt lệ giữa không trung.
      "Nếu mỗi thi sỹ được chọn ra 2 câu thơ có lẽ  tất cả các thiên tài kia đều phải ngã mũ trước Xuân Diệu" ( Trần Đăng khoa)
    8.      Nhạc sĩ Đoàn Bổng, trong  lời bài hát: Dòng sông quê anh, dòng sông quê em, ông cũng lấy con mắt trẻ em để làm chuẩn khi so sánh với cái xanh trong của dòng sông Đáy nên thơ:
    Dòng sông quê anh, dòng sông quê em, sông xanh như mắt trẻ, sao giống nhau đến thế…
    9.      Nhạc sĩ Phan Lạc Hoa trong bài hát  Tàu anh qua núi, ông lấy Lời hát của con người để làm chuẩn khi so sánh với cái xanh trong của bầu trời đất nước thống nhất.
                                            Trời hôm nay trong xanh như lời hát
          Ta có thể tìm ra một số dẫn chứng được các nghệ sĩ tài hoa so sánh theo cách lấy  vẻ đẹp của con người làm chuẩn mực cho mọi vẻ  đẹp của tự nhiên.
          ở họ tuy khác nhau về địa vị, tuổi tác, sống ở các thời đại khác nhau nhưng họ là những con người tài hoa, có chung  một  quan điểm mĩ học độc đáo.
                                                  Trần Quốc Thường.

     
    Gửi ý kiến