LỊCH ÂM DƯƠNG

MƯỜI ĐIỀU TÂM NIỆM

1. Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh tật, vì không bệnh tật thì dục vọng dễ sanh.
2. Ở đời đừng cầu không khó khăn, vì không khó khăn thì kiêu sa nổi dậy.
3. Cứu xét tâm tánh đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc sở học không thấu kiệt.
4. Sự nghiệp đừng cầu không bị trở ngại, vì không trở ngại thì chí nguyện không kiên cường.
5. Làm việc đừng mong dễ thành, vì việc dễ thành thì lòng thị thường kiêu ngạo.
6. Giao tiếp đừng cầu lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa.
7. Với người đừng mong tất cả đều thuận theo ý mình, vì được thuận theo ý mình thì lòng tất tự kiêu.
8. Thi ân đừng cầu đền đáp, vì cầu đền đáp là thi ân mà có ý có mưu đồ.
9. Thấy lợi đừng nhúng vào, vì nhúng vào thì hắc ám tâm trí.
10. Oan ức không cần biện bạch, vì biện bạch là hèn nhát mà oán thù càng tăng thêm.
Bởi vậy, Phật đã thiết lập chánh pháp lấy bệnh khổ làm thuốc thần, lấy hoạn nạn làm thành công, lấy gai góc làm giải thoát, lấy ma quân làm đạo bạn, lấy khó khăn làm sự tác thành, lấy bạn tệ bạc làm người giúp đỡ, lấy kẻ chống nghịch làm người giao du, coi thi ân như đôi dép, lấy sự xả lợi làm vinh hoa, lấy oan ức làm đà tiến thân. Do đó, ở trong trở ngại mà vượt qua tất cả, ngược lại cầu dễ dàng thì bị khúc mắc. Đức Thế Tôn được giác ngộ ngay trong mọi sự trở ngại. Ương quật hành hung. Ngày nay, những người học Đạo, trước hết không dấn mình vào sự trở ngại nên khi trở ngại xáp tới thì không thể nào đối phó. Chánh pháp chí thượng vì vậy mất cả, đáng tiếc đáng hận biết ngần nào ?
Trích: Luận Bảo Vương Tam Muội

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Vu Mai Phuong)
  • (vumaip)

Điều tra ý kiến

Quan điểm của bạn trước tình trạng học sinh hư?
Xử phạt nặng
Nhắc nhở rồi thôi
"Kệ"
Tìm biện pháp giáo dục

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Video_13cailuongEnglish.flv Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv Videoplayback.flv Xuan_20151.swf Kim_loan_chuc_tet.swf CUUNON_CHUC_TET.swf Images_3.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Nho_mua_thu_ha_noi.swf R.jpg Dem_qua_nho_ban1.swf Xin_cam_on.swf Thien_nguyen_viole.swf DSC010541.jpg 051.swf Chuc_mung_832013.swf EmoiHN_PHO.swf Pm1_500.jpg KimLoan_chuc_tet.swf

    Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    LỜI VÀNG Ý NGỌC

    Sắp xếp dữ liệu

    HỌC CÁCH SỐNG CHẬM

    1297743088_Senthien.jpg
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Web Sen Trắng
    Người gửi: Trần Thị Thanh Dung (trang riêng)
    Ngày gửi: 19h:23' 20-02-2011
    Dung lượng: 89.9 KB
    Số lượt tải: 17
    Mô tả:

     

         Tôi có một thói quen bị coi là già nua- đi câu cá. Tôi thường thích tìm cho mình một góc mát dưới tán cây xum xuê nào đó, ngồi lặng yên thả cần và chờ đợi. Bạn bè nhìn vào, trêu tôi cổ lỗ, lạc hậu. 23 tuổi là cái tuổi phải phong phanh với đời, phải vi vu với những điều mới lạ, thế mà lại ru rú ngồi hàng giờ câu cá. Không, tôi chẳng làm cũ mình. Tôi chỉ đang học cách sống chậm mà thôi!
     


     

    Cách đây ít hôm, tôi được người bạn thân tặng cho cuốn sách, một cuốn tản văn của Nguyễn Ngọc Tư với nhan đề “Sống chậm thời @”. Nhà văn thật khéo đặt tên tác phẩm. Chỉ nguyên cái tiêu đề thôi đã đủ để khơi gợi ra rất nhiều điều. Thời @, người ta nói nhiều đến sống nhanh, sống gấp, sống vội, sống khẩn trương... chứ mấy ai nói đến sống chậm. Thậm chí, quan niệm này còn bị coi là tụt hậu, là “cổ lỗ sĩ”, là già cỗi. Và thế là, người ta cứ lao vào cuộc sống với những trận đua tốc độ: nào là ăn nhanh với “fast- food”; nào là di chuyển với tàu siêu tốc, nào là đi chợ nhanh với một cú điện thoại, nào là kết bạn nhanh với vài cú kích chuột trên máy tính. Thậm chí ngay cả tình cảm đôi khi cũng phải chạy đuổi cho kịp với cuộc đua tốc độ này: yêu nhanh, cưới nhanh và rồi thì... chia tay cũng nhanh. 

    Trong cái vòng xoáy không ngừng nghỉ ấy của cuộc sống, dường như hai chữ “sống chậm” thực sự trở nên lạc lõng, có khi là cũ kĩ, thậm chí bị người ta coi thường, chê bai và... ”kì thị”. Nếu như sống nhanh có thể coi là một trào lưu đô thị thì có lẽ, sống chậm nên được hiểu là một khái niệm tâm lý! Tôi xin mạn phép “bào chữa” cho hai hai từ: sống chậm.
     


     

    Sống chậm không có nghĩa là tụt hậu. Sống chậm, có thể hiểu là một cuộc sống có sự cân bằng: Cân bằng giữa làm việc và thư giãn, giữa những nghĩ suy, trăn trở và những phút thảnh thơi; giữa những niềm vui và nỗi buồn,... Người sống chậm là những người nhạy bén, họ cảm thụ được ý nghĩa của cuộc sống không chỉ nằm trong hai phạm trù kiếm tiền và tiêu tiền. Họ không đuổi theo hạnh phúc hoặc ngộ nhận về hạnh phúc, trái lại, họ biết cách cảm nhận những hạnh phúc đơn sơ nhưng quí giá đang tồn tại, đang hiện hữu ngay xung quanh mình; đồng thời, họ cũng là những con người tinh tế, biết chắt lọc những niềm vui bé nhỏ trong cuộc sống và quan trọng hơn tất thảy.

    Họ nhận thức được ý nghĩa của chúng. Mặc dù vậy, trong công việc và các vấn đề xã hội, họ vẫn nắm bắt và xử lý tốt. Họ hoàn toàn không phải những con rùa lầm lũi ở một góc khuất cũ kĩ nào đó trên cõi đời. Thậm chí, có khi, họ chính là những con người thức thời nhất!
     


     

    Sống chậm không có nghĩa là không cạnh tranh. Cần phải phân biệt rõ giữa sự cạnh tranh với quan niệm “chộp giật cho nhanh, tranh thủ cho kịp”. Khái niệm sống chậm gắn liền với yếu tố nội tâm. Đó là sự tận hưởng cuộc sống qua các cung bậc xúc cảm của tâm hồn và trái tim. Điều này không hề đồng nghĩa với việc, người sống chậm- họ chấp nhận thụt lùi so với xã hội.

    Nói cách khác, họ vẫn luôn không ngừng nỗ lực, không ngừng cố gắng để vươn lên; họ cũng có khát khao được chiến thắng, được khẳng định mình, được trở thành số một. Có điều, những người sống chậm đa phần có đức tính kiên trì, họ có khả năng chờ đợi thời cơ và quan trọng hơn cả, họ biết cách cạnh tranh lành mạnh, không nóng vội, không “chộp giật”, không cay cú...
     


     

    Sống chậm không có nghĩa là thiếu thực tế. Và cũng xin đừng lầm tưởng rằng, sống nhanh tức là theo kịp thời đại, sống nhanh mới là thiết thực. Người sống chậm không phải những kẻ tầm phơ, tầm phào, chỉ biết thưởng trăng vãn cảnh, chỉ biết phiêu du với gió, mây, đất, trời; mơ mộng, vẩn vơ. Họ không phải những người “trên giời rơi xuống”. Mà đơn giản, họ không quan niệm cuộc sống là chỉ nhìn vào những gì lồ lộ ra trước mắt, hiển hiện một cách trực tiếp. Như đã nói ở trên, người sống chậm - họ hiểu được rằng, hạnh phúc không chỉ nằm trong việc: kiếm và tiêu tiền. Đồng thời, họ cũng xác định được, vật chất là yếu tố cần nhưng chưa đủ. Và quan trọng nhất, họ hiểu rõ giá trị đích thực của tiền bạc, của cải, nhờ đó mà biết sử dụng nó đúng cách và luôn hài lòng với cách sử dụng ấy.
     


     

    Vậy thì sống chậm là sống như thế nào? Chẳng thể khái quát hay cắt nghĩa chính xác từ ghép này. Có lẽ, mỗi người chọn cho mình lối sống này sẽ có cách hiểu và giải thích khác nhau. Còn tôi, giản đơn tôi quan niệm. Sống chậm là có thể dành ra năm giây để cảm nhận một cơn gió giao mùa, mười giây để xao xuyến trước màu đỏ thẫm trời của phượng vĩ và chợt biết rằng hạ đã sang, ba mươi giây để nhận ra rằng hôm nay Sài Gòn thật vắng người lại qua.

    Một phút để thả hồn vào một giai điệu trữ tình du dương từ chiếc đài nhà hàng xóm, năm phút cho một tách cà phê sáng chủ nhật, mười lăm phút suy tư khi bắt gặp một đứa trẻ lang thang giữa dòng người tấp nập hai mươi phút cho những khoảnh khắc tĩnh lặng bên khung cửa sổ mùa đông.

    Ba mươi phút cho một buổi bình minh trên biển, một giờ để đi dạo quanh những con phố cổ thân quen, hai giờ cho những thước phim kinh điển... hai mươi tư giờ cho một chuyến picnic ngoại thành, ba mươi ngày cho một chiếc khăn len lần đầu tiên tập đan đầy vụng về dành cho ai đó đặc biệt, và ba trăm sáu mươi lăm ngày cho những niềm vui nho nhỏ và một cuộc đời cho những phút giây hạnh phúc giản đơn...
     


     

    Có khó gì đâu. Dễ dàng thôi mà, hãy bước chậm một chút, hãy kéo giãn xúc cảm một chút, một chút thôi. Chẳng phải sống chậm cũng thú vị lắm sao? Sống chậm để không hời hợt !

                                                                         Sun.



    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Một phút để thả hồn vào một giai điệu trữ tình du dương từ chiếc đài nhà hàng xóm, năm phút cho một tách cà phê sáng chủ nhật, mười lăm phút suy tư khi bắt gặp một đứa trẻ lang thang giữa dòng người tấp nập hai mươi phút cho những khoảnh khắc tĩnh lặng bên khung cửa sổ mùa đông.

    Avatar

    Có khó gì đâu. Dễ dàng thôi mà, hãy bước chậm một chút, hãy kéo giãn xúc cảm một chút, một chút thôi. Chẳng phải sống chậm cũng thú vị lắm sao? Sống chậm để không hời hợt !

    Cảm ơn cô Thanh Dung!

    Avatar

    Thành viên trực tuyến

    Avatar
    Nhân dịp Sinh nhật trang web "NHỮNG NHỊP CẦU TRI THỨC" tròn 02 tuổi (30-05-2009 / 30-05-2011), Admin kính mời quý thầy cô giáo cộng đồng VIOLET đến tại :http://lebinh72qn.violet.vn/  để "Chia sẻ niềm vui, góp thêm một nụ cười,nhận một lời tri ân".
    Trân trọng kính mời 
     
    Gửi ý kiến