LỊCH ÂM DƯƠNG

MƯỜI ĐIỀU TÂM NIỆM

1. Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh tật, vì không bệnh tật thì dục vọng dễ sanh.
2. Ở đời đừng cầu không khó khăn, vì không khó khăn thì kiêu sa nổi dậy.
3. Cứu xét tâm tánh đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc sở học không thấu kiệt.
4. Sự nghiệp đừng cầu không bị trở ngại, vì không trở ngại thì chí nguyện không kiên cường.
5. Làm việc đừng mong dễ thành, vì việc dễ thành thì lòng thị thường kiêu ngạo.
6. Giao tiếp đừng cầu lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa.
7. Với người đừng mong tất cả đều thuận theo ý mình, vì được thuận theo ý mình thì lòng tất tự kiêu.
8. Thi ân đừng cầu đền đáp, vì cầu đền đáp là thi ân mà có ý có mưu đồ.
9. Thấy lợi đừng nhúng vào, vì nhúng vào thì hắc ám tâm trí.
10. Oan ức không cần biện bạch, vì biện bạch là hèn nhát mà oán thù càng tăng thêm.
Bởi vậy, Phật đã thiết lập chánh pháp lấy bệnh khổ làm thuốc thần, lấy hoạn nạn làm thành công, lấy gai góc làm giải thoát, lấy ma quân làm đạo bạn, lấy khó khăn làm sự tác thành, lấy bạn tệ bạc làm người giúp đỡ, lấy kẻ chống nghịch làm người giao du, coi thi ân như đôi dép, lấy sự xả lợi làm vinh hoa, lấy oan ức làm đà tiến thân. Do đó, ở trong trở ngại mà vượt qua tất cả, ngược lại cầu dễ dàng thì bị khúc mắc. Đức Thế Tôn được giác ngộ ngay trong mọi sự trở ngại. Ương quật hành hung. Ngày nay, những người học Đạo, trước hết không dấn mình vào sự trở ngại nên khi trở ngại xáp tới thì không thể nào đối phó. Chánh pháp chí thượng vì vậy mất cả, đáng tiếc đáng hận biết ngần nào ?
Trích: Luận Bảo Vương Tam Muội

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Vu Mai Phuong)
  • (vumaip)

Điều tra ý kiến

Quan điểm của bạn trước tình trạng học sinh hư?
Xử phạt nặng
Nhắc nhở rồi thôi
"Kệ"
Tìm biện pháp giáo dục

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Video_13cailuongEnglish.flv Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv Videoplayback.flv Xuan_20151.swf Kim_loan_chuc_tet.swf CUUNON_CHUC_TET.swf Images_3.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Nho_mua_thu_ha_noi.swf R.jpg Dem_qua_nho_ban1.swf Xin_cam_on.swf Thien_nguyen_viole.swf DSC010541.jpg 051.swf Chuc_mung_832013.swf EmoiHN_PHO.swf Pm1_500.jpg KimLoan_chuc_tet.swf

    Thành viên trực tuyến

    5 khách và 0 thành viên

    LỜI VÀNG Ý NGỌC

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Đất nước mến thương > Bài viết >

    Ao quê

    Một rặng tre, giếng nước, một bờ ao với hoa bèo, hoa mướp... luôn là những phác hoạ thấp thoáng gợi nhớ về quê nhà cho những người con xa xứ.


     1ao_lang
    Mảnh ao quê mãi còn thăm thẳm xanh như con mắt nhìn đau đáu của cô thôn nữ, đã làm hoàn chỉnh cái phần âm dương ngũ hành trong phong thuỷ và trong tâm thức dân gian. Ao quê là nơi gìn giữ cái mát lành, gột rửa, và đón nhận... Người quê xưa, dẫu đi xa về gần, cũng cứ có thói quen khoả chân ở cầu ao, rồi mới bước vào nhà. Cầu ao, cũng có vài ba loại, tuỳ theo lề thói gia phong của mỗi gia chủ. Nhà túng thiếu thì cầu ao chỉ là ba cái gióng tre con kết ngang, một đầu gá vào cái chạc chéo đóng xuống dưới nước, đầu kia vắt vào bờ đất lở lói, lép nhép. Còn cái cầu ao được ghép bằng những đẫn tre già đều, lòng cầu rộng rãi, nằm ngang với mặt nước, có cọc đỡ chắc chắn ngay ngắn, có bậc lên xuống sạch sẽ, thì rõ ngay là nhà khá giả, có nề nếp đàng hoàng. Nước ao làm sạch mát cả cái phần thể chất, lẫn cái phần hồn của người ta những khi nóng nực, bức bối...Tắm cầu ao, để mà cảm được sự khoan khoái ì oạp vã nước lên cả áo quần, để thả  mình lơi lỏng mà nghe da thịt thấm thía đón nhận trực tiếp và tận cùng những mát rượi của một chút tanh tanh, một chút ngai ngái, một chút dịu ngọt thân thuộc từ đất đai, đồng ruộng, mưa nắng bao đời. Giặt giũ ở cầu ao, thì mọi động tác cử chỉ bỗng được khoáng hoạt hơn, mà không cần phải nắn nót, khẽ khàng, gượng nhẹ như giặt trong thau trong chậu, để tay thoải mái vỗ bồm bộp, để hào phóng mà vung vẩy tạo  thành  những vồng nước cong cong lấp lánh như cá quẫy rồng bơi giữa cả không gian thôn quê yên ả, thanh bình. Vừa giặt giũ vừa mộng mơ nếu bên cầu ao là cô thôn nữ xinh tươi. Rồi bất giác mỉm cười một mình khe khẽ. Len lén ngắm mình trong vầng nước đang xao động loang ra. Len lén vuốt tóc làm duyên để lại vội vàng liếc mắt trông lên, ngộ nhỡ có ai đang đứng xa xa vụng nhìn ngó mình không nhỉ? Có rửa thì rửa chân tay/ chớ rửa lông mày chết cá ao anh. Câu ca dao vừa tán tỉnh, vừa bông đùa. Hóm hỉnh. Lém lỉnh. Tinh nghịch, mà tình tứ giao duyên tài hoa đến như thế thì chắc hẳn phải bắt nguồn thi hứng từ rất nhiều những cầu ao cổ tích lắm và nên thơ lắm. Từ những bóng thôn nữ lưng ong khoả nước tắm, và duyên dáng soi gương. Từ cái liếc nhìn sóng sánh ánh trăng vàng nơi ao quê hiền hoà thơm thơm hương gió. Ao, mang cái phần âm trong chỉnh thể một không gian gia đình thôn quê. Ao, đưa con người trở về gần gũi, hoà đồng sâu sắc hơn nữa với thiên nhiên, mùa màng.

    Giờ, những sinh hoạt và tiện ích của ao quê đã được thay thế bằng văn minh nước giếng khoan, nước máy. Đó là tất yếu của cuộc sống phát triển. Nhưng, vẫn luôn còn tồn tại ở trong thẳm sâu đâu đó một hình ảnh về ao quê dịu dàng, mát mẻ, đẹp đẽ, và trong trẻo mãi trong văn hoá làng xã. Văn hoá Việt. Trong lung linh ký ức để làm nên cái giá trị tâm thức, bản thể và giá trị tâm hồn của mỗi người dân Việt.

    Hắc Hải/


    Nhắn tin cho tác giả
    Vũ Mai Phương @ 13:06 31/08/2009
    Số lượt xem: 564
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến