LỊCH ÂM DƯƠNG

MƯỜI ĐIỀU TÂM NIỆM

1. Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh tật, vì không bệnh tật thì dục vọng dễ sanh.
2. Ở đời đừng cầu không khó khăn, vì không khó khăn thì kiêu sa nổi dậy.
3. Cứu xét tâm tánh đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc sở học không thấu kiệt.
4. Sự nghiệp đừng cầu không bị trở ngại, vì không trở ngại thì chí nguyện không kiên cường.
5. Làm việc đừng mong dễ thành, vì việc dễ thành thì lòng thị thường kiêu ngạo.
6. Giao tiếp đừng cầu lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa.
7. Với người đừng mong tất cả đều thuận theo ý mình, vì được thuận theo ý mình thì lòng tất tự kiêu.
8. Thi ân đừng cầu đền đáp, vì cầu đền đáp là thi ân mà có ý có mưu đồ.
9. Thấy lợi đừng nhúng vào, vì nhúng vào thì hắc ám tâm trí.
10. Oan ức không cần biện bạch, vì biện bạch là hèn nhát mà oán thù càng tăng thêm.
Bởi vậy, Phật đã thiết lập chánh pháp lấy bệnh khổ làm thuốc thần, lấy hoạn nạn làm thành công, lấy gai góc làm giải thoát, lấy ma quân làm đạo bạn, lấy khó khăn làm sự tác thành, lấy bạn tệ bạc làm người giúp đỡ, lấy kẻ chống nghịch làm người giao du, coi thi ân như đôi dép, lấy sự xả lợi làm vinh hoa, lấy oan ức làm đà tiến thân. Do đó, ở trong trở ngại mà vượt qua tất cả, ngược lại cầu dễ dàng thì bị khúc mắc. Đức Thế Tôn được giác ngộ ngay trong mọi sự trở ngại. Ương quật hành hung. Ngày nay, những người học Đạo, trước hết không dấn mình vào sự trở ngại nên khi trở ngại xáp tới thì không thể nào đối phó. Chánh pháp chí thượng vì vậy mất cả, đáng tiếc đáng hận biết ngần nào ?
Trích: Luận Bảo Vương Tam Muội

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Vu Mai Phuong)
  • (vumaip)

Điều tra ý kiến

Quan điểm của bạn trước tình trạng học sinh hư?
Xử phạt nặng
Nhắc nhở rồi thôi
"Kệ"
Tìm biện pháp giáo dục

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Video_13cailuongEnglish.flv Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv Videoplayback.flv Xuan_20151.swf Kim_loan_chuc_tet.swf CUUNON_CHUC_TET.swf Images_3.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Nho_mua_thu_ha_noi.swf R.jpg Dem_qua_nho_ban1.swf Xin_cam_on.swf Thien_nguyen_viole.swf DSC010541.jpg 051.swf Chuc_mung_832013.swf EmoiHN_PHO.swf Pm1_500.jpg KimLoan_chuc_tet.swf

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    LỜI VÀNG Ý NGỌC

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Trang thơ > Thơ xuân >

    Chợ tết

    cho_tet

     

     

    Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi,

    Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà gianh,

    Trên con đường viền trắng mép đồi xanh,

    Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết.

    Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc;

    Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon,

    Vài cụ già chống gậy bước lom khom,

    Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ,

    Thằng em bé nếp đầu trên yếm mẹ,

    Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu,

    Con bò vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau.

    Sương trắng rỏ đầu cành như giọt sữa,

    Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa,

    Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh,

    Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh.

     

    Người mua, bán ra vào đầy cổng chợ.

    Con trâu đứng vờ dim hai mắt ngủ,

    Để lắng nghe người khác nói bô bô.

    Anh hàng tranh kĩu kịt quẩy đôi bồ

    Tìm đến chỗ đông người ngồi giở bán.


    Một thầy khoá gò lưng trên cánh phản,

    Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân.

    Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm,

    Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ.

    Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ,

    Nước thời gian gội tóc trắng phau phau.

    Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu,

    Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu.

    Áo cụ lí bị người chen sấn kéo,

    Khăn trên đầu đang chít cũng tung ra.

    Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà,

    Quên cả chị bên đường đang đứng gọi.

    Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi,

    Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa.

    Những mẹt cam đỏ chót tựa son pha,

    Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết,

    Con gà trống mào thâm như cục tiết

    Một người mua cầm cẳng dốc lên xem.

     

    Chợ tưng bừng như thế tới gần đêm.

    Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh,

    Trên con đường đi các làng hẻo lánh,

    Những người quê lũ lượt trở ra về.

    Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê,

    Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ.

    1939

    Đoàn Văn Cừ


    Nhắn tin cho tác giả
    Vũ Mai Phương @ 20:25 24/08/2009
    Số lượt xem: 890
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Bài thơ rất hay!

     
    Gửi ý kiến