LỊCH ÂM DƯƠNG

MƯỜI ĐIỀU TÂM NIỆM

1. Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh tật, vì không bệnh tật thì dục vọng dễ sanh.
2. Ở đời đừng cầu không khó khăn, vì không khó khăn thì kiêu sa nổi dậy.
3. Cứu xét tâm tánh đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc sở học không thấu kiệt.
4. Sự nghiệp đừng cầu không bị trở ngại, vì không trở ngại thì chí nguyện không kiên cường.
5. Làm việc đừng mong dễ thành, vì việc dễ thành thì lòng thị thường kiêu ngạo.
6. Giao tiếp đừng cầu lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa.
7. Với người đừng mong tất cả đều thuận theo ý mình, vì được thuận theo ý mình thì lòng tất tự kiêu.
8. Thi ân đừng cầu đền đáp, vì cầu đền đáp là thi ân mà có ý có mưu đồ.
9. Thấy lợi đừng nhúng vào, vì nhúng vào thì hắc ám tâm trí.
10. Oan ức không cần biện bạch, vì biện bạch là hèn nhát mà oán thù càng tăng thêm.
Bởi vậy, Phật đã thiết lập chánh pháp lấy bệnh khổ làm thuốc thần, lấy hoạn nạn làm thành công, lấy gai góc làm giải thoát, lấy ma quân làm đạo bạn, lấy khó khăn làm sự tác thành, lấy bạn tệ bạc làm người giúp đỡ, lấy kẻ chống nghịch làm người giao du, coi thi ân như đôi dép, lấy sự xả lợi làm vinh hoa, lấy oan ức làm đà tiến thân. Do đó, ở trong trở ngại mà vượt qua tất cả, ngược lại cầu dễ dàng thì bị khúc mắc. Đức Thế Tôn được giác ngộ ngay trong mọi sự trở ngại. Ương quật hành hung. Ngày nay, những người học Đạo, trước hết không dấn mình vào sự trở ngại nên khi trở ngại xáp tới thì không thể nào đối phó. Chánh pháp chí thượng vì vậy mất cả, đáng tiếc đáng hận biết ngần nào ?
Trích: Luận Bảo Vương Tam Muội

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Vu Mai Phuong)
  • (vumaip)

Điều tra ý kiến

Quan điểm của bạn trước tình trạng học sinh hư?
Xử phạt nặng
Nhắc nhở rồi thôi
"Kệ"
Tìm biện pháp giáo dục

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Video_13cailuongEnglish.flv Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv Videoplayback.flv Xuan_20151.swf Kim_loan_chuc_tet.swf CUUNON_CHUC_TET.swf Images_3.jpg Diendanhaiduongcom19072.jpg Nho_mua_thu_ha_noi.swf R.jpg Dem_qua_nho_ban1.swf Xin_cam_on.swf Thien_nguyen_viole.swf DSC010541.jpg 051.swf Chuc_mung_832013.swf EmoiHN_PHO.swf Pm1_500.jpg KimLoan_chuc_tet.swf

    Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    LỜI VÀNG Ý NGỌC

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Trang thơ >

    Thơ tình vui thời internet

     

         
     

    Có nhiều khi gục đầu bên KeyBoard 
    Anh vô tình nhấ
    n Shift viết tên em 
    Anh yêu em mà em chẳ
    ng Open 
    Mở
     cửa trái tim và Save anh vào 

    cntt_400


    Cửa nhà em, mẹ đã gài Password 

    Anh suýt rách quần vì cố vượt FireWall 

    Nhớ lần đầu khi đưa em về Home 
    Anh kiss trộ
    m liền xơi ngay một Tab 


    Anh bàng hoàng quay xe BackSpace 
    Ngoái nhìn em mà chẳ
    ng thể Ctrl
    Anh tứ
    c giận khi thấy một thằng Alt 
    Cứ
     Insert mỗi khi mình nói chuyện 


    Có nhiề
    u khi muốn thẳng tay Delete 
    Như
    ng vì em, anh nuốt giận Cancel
    Anh biế
    t anh chỉ là Hacker nghèo 
    Còn hắ
    n có @ và Esc 


    Em thích hắ
    n làm lòng anh Space 
    Bướ
    c thẫn thờ chìm xuống vực PageDown
    Em vộ
    i bước ra đi quên Logoff, 
    Chẳ
    ng một lời dù chỉ tiếng Standby. 


    Em quên hế
    t kỷ niệm xưa đã Add 
    Quẳ
    ng tình anh vào khoảng trống Recyclebin. 
    Anh vẫ
    n đợi trên nền xanh Desktop, 
    Bóng em vừ
    a Refresh hồn anh. 


    Từ
    ng cú Click em đi vào nỗi nhớ, 
    Trong tim anh... Harddisk .. dầ
    n đầy. 
    Anh ghét quá, muố
    n Clean đi tất cả
    Như
    ng phải làm sao khi .. chẳng biết Username. 


    Hay mình sẽ
     một lần Full Format .. 
    Em đã change .. Password cũ còn đâu! 
    Anh sẽ
     cố một lần anh sẽ cố Sẽ Retry cho đến lúc Error. 
    Như
    ng em hỡi làm sao anh có thể .. 
    Khi Soft anh dùng... đã hế
    t Free Trial 
    Hình bóng em vẫ
    n mãi Default .. 

     

    (ST)


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Nga @ 22:17 13/06/2012
    Số lượt xem: 1485
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    TVM Chúc cô buổi tối nhiều niềm vui nhé!!!

    Avatar

    Tham co PHUONG

    VĂN TẾ THI CỬ

    Văn tế thi cử An Nam - Nguyễn Quang Lập
     
    Xem hình
     

    Hỡi ôi!

    Thi cử An Nam ; lòng dân trời tỏ.

    Mười hai năm đèn sách, chưa chắc còn danh nổi tợ phao; một cuộc vượt vũ môn, tuy là rớt tiếng vang như mõ.

    Nhớ linh xưa:

    Cung cúc chấp hành; toan lo sở, Bộ.

    Chưa quen nói thật, đâu biết làm ngay; chỉ biết khai man, biến không thành có.

    Việc dối, việc gian, việc bơm, việc nịnh, tay vốn quen làm; tập liêm, tập chính, tập kiệm, tập cần, mắt chưa từng ngó.

    Ôn tập tủ phập phồng hơn mươi tháng, trông tin quan như trời hạn trông mưa; mùi lộ đề vấy vá nửa trăm năm, ghét thi thật như nhà nông ghét cỏ.

    Bữa thấy sở về thăm trường lớp, muốn tới xun xoe; ngày xem trát Bộ nhắn nhe, muốn ra bợ đỡ.

    Một núi sách ôn đồ sộ, há để trên thua lỗ được a; hai tốt Bộ phán chói lòa, hay là để treo dê, bán chó.

    Muốn giật cờ, bằng, phần thưởng, phen này xin ra sức báo công; chẳng thèm ôn tập luyện thi, chuyến này dốc ra tay quan hệ.

    Khá thương thay:

    Vốn chẳng phải học hàm, học vị, theo dòng mua tước bán danh; chẳng qua là dân ấp, dân lân, giỏi chạy chọt nên ông này bà nọ.

    Thanh tra đoàn to toán nhỏ, cưỡi ngựa xem hoa; giám sát tốp dưới tổ trên , nghe hơi nồi chõ.

    Ngoài cật có một manh áo vải, phải lo che cho hết phao thi; trong tay cầm một ngọn bút bi, cần giấu kín mobile, ipod

    Phao thi nhét trong nịt ngực, cố bôi cho hết sáu câu; công thức chép kín hai đùi, toan nuốt trọn mấy bài thi khó.

    Chẳng quản thanh tra, giám sát, đạp rào lướt tới, có họ cũng như không; nào sợ bảo vệ, công an, xô cửa xông vào, liều mình như chẳng có.

    Kẻ câu phao, người tin nhắn, làm cho giám thị thất kinh; bọn hè trước, lũ cửa sau, trối kệ  hội đồng nhăn nhó.

     Ôi !

    Những lăm đổi mới trường thi; đâu biết ngọn tre đơm đó.

    Một giấc ủy viên rằng chữ hạnh, nào hay kiếm mướt mồ hôi; trăm năm phó thủ tướng ấy chữ quy, vận hạn xem chừng cũng khó.

    Đoái trông tốt nghiệp thí sinh mấy vạn sầu giăng; nhìn chốn học đường, già trẻ hai hàng lụy nhỏ.

    Chẳng phải học thật, dạy hay bốn cõi, mà chống bệnh thành tích cho cam tâm; vốn không tu nhân, tích đức lâu năm, mà hiệu lực bốn không cho đáng số.

    Nhưng nghĩ rằng:

    Đã thi thì phải đỗ, tài bồi trường, sở bằng khen; phết phẩy cho vài điểm thêm, mắc mớ chi ông cha nó.

    Vì ai khiến thầy trò khó nhọc, tốn kém quà cáp phong bao; vì ai xui gửi gắm  cho nhau, mớm bài làm hộ.

    Phải biết chi cho ban phúc khảo, thay bài thi thêm điểm dổm, mới gọi là khôn; Chớ nghe theo đám thật thà, không luồn dưới, chẳng đút trên, thế thì trượt cho chỏng vó.

    Thà tốn mà được bằng tốt nghiệp, về theo tổ phụ cũng vinh; hơn còn mà chịu chữ hỏng thi, năm sau lại thi rất khổ.

    Ôi thôi thôi !                        

    Dột từ nóc, quanh năm hô khẩu hiệu, tấm lòng son vứt xó chẳng ai dùng; chuyện thi đua nói thế để mà chơi, chỉ tội nghiệp đám trung thần tưởng bở.

    Đau đớn bấy, mẹ già ngồi khóc trẻ, tiền ôn thi ba sào lúa chưa xong; não nùng thay, vợ yếu chạy tìm chồng, bầy thi hỏng vật vờ trước ngõ.

    Ôi !

    Hết  một mùa thi, vạn người kêu khổ.

     Trên dưới vẫn quen lề thói cũ, hèn chi bốn phía mây đen; ông cha ta nói lắm mỏi mồm, ai cứu đặng một phường con đỏ.

     Học mà dối, nhà rồi còn khổ, bà con buồn chúng bạn cười chê; thi mà gian,  nước sẽ u mê,  nền giáo dục muôn đời khốn khó.

    Học phải thật, thi càng phải thật, mới giúp cho đất nước chấn hưng, muôn kiếp nguyện giữ gìn xã tắc; sống vì dân, thác cũng vì dân, lời dụ dạy đã rành rành, chớ bán đứng sông này núi nọ.

    Nước mắt trường thi lau chẳng ráo, thương vì hai chữ thi đua; bằng tốt nghiệp mực chưa khô, cám bởi một câu thành tích.

    Hỡi ôi thương thay !

    Có linh xin hưởng.

    Nguyễn Quang Lập

     
    Gửi ý kiến